CLB Sách & những người bạn trường THPT Phúc Trạch: "Cảm ơn người lớn" và bài học về lòng biết ơn kí ức tuổi thơ.

Vào khoảnh khắc mà chúng ta quyết thuyết phục đứa trẻ, bất cứ đứa trẻ nào, bước qua bậc thềm ấy, bậc thềm màu nhiệm dẫn vào thư viện, ta thay đổi cuộc sống của nó mãi mãi, theo cách tốt đẹp hơn.” Vâng! Có thể nói, những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh vẫn luôn được giới trẻ lựa chọn và xếp lên vị trí hàng đầu trong thực đơn những món ăn tinh thần. Mỗi lần đến thư viện là lại là một lần trải nghiệm truy tìm những cuốn sách hay, những câu chuyện lí thú, bổ ích để đọc. Tôi đã lựa chọn cho chính mình trong những ngày đầu bước vào thư viện đó chính là cuốn sách mang tên “CẢM ƠN NGƯỜI LỚN”. “Một quyển sách đến đúng thời điểm, có thể làm cho cuộc sống của ta rẽ sang hướng khác”. Thật vậy kể từ khi đọc được cuốn sách này, tôi đã có không ít những thay đổi theo chiều hướng tích cực.

Tôi yêu tất cả các cuốn sách mình từng đọc vì ở mỗi cuốn, tôi đều tìm thấy nhiều điều ý nghĩa hay thông điệp gì đó mà các tác giả muốn gửi đến người đọc. “Cảm ơn người lớn” là cuốn sách đặc biệt đối với tôi, giống như nhà văn tự khẳng định trong tác phẩm của mình rằng: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Và giờ đây, tôi biết mình đã trưởng thành. Trưởng thành để hiểu ra ít nhiều những điều triết lý đơn giản nhưng vô cùng thâm thúy về tình bạn, tình yêu về những cái nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Tôi thích cách lựa chọn ngôi kể của tác giả. Người kể chuyện ở ngôi thứ nhất, nhân vật xưng “tôi”, lựa chọn ngôi kể như vậy tác giả đã thành công với dụng ý của mình, nhân vật tôi là người chứng kiến, trải qua tất cả, khiến cho câu chuyện trở nên chân thật hơn. Cùng với ba người bạn thân của mình là Hải cò, Tí sún và Tủn – cô bạn mà suốt năm tháng tuổi thơ và cho đến mãi về sau cậu vẫn thầm thích. “Cảm ơn người lớn” là câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh viết chung cho tất cả chúng ta, tôi đã đọc nó không ít lần và mỗi lần đọc lại có một cảm xúc khác nhau, bởi thứ ngôn ngữ mà ông dùng rất giản dị, rất đời thực, tôi thấy chính mình trong đó.

Nếu người lớn phải lo và sợ đủ thứ, cơm áo gạo tiền… gánh nặng cuộc sống đè lên đôi vai, còn trẻ em vẫn là một chồi non xanh mướt, vẫn luôn yêu đời, vui với những trò chơi mà chúng yêu thích. Điển hình là bốn người bạn trong câu chuyện, chúng “tập bay”, phải mất cả tuần trời để làm nên đôi cánh, lúc phát minh vĩ đại đó kết thúc thì cũng chính lúc Hải cò phải nhập viện vì ngã gãy tay, hay việc cả nhóm dùng bút màu vẽ lên tường và hí hửng tưởng rằng đó là phát minh vĩ đại thì đó cũng chính là lúc một trận mưa rủa xả đến từ cả bố và mẹ. Những thú vui của con trẻ thật đơn giản – cả nhóm cùng xúm lại xé tập vở để vẽ bản đồ trong xóm và rồi cãi nhau um tùm vì không biết bên kia đường quốc lộ là tiệm sửa xe của ông Mùi hay tiệm may áo quần của nhà cô Ngát để rồi tất cả có một chuyến đi thực địa, tới nơi đề vỡ lẽ bởi cả hai cái tiệm nằm sát sàn sạt bên nhau… và có khi cũng vì muốn kiếm tiền giúp bạn nghèo mà vẽ truyện tranh để bán hoặc cho thuê… Đấy chúng cứ như vậy, không biết những việc mình làm có nguy hiểm hay không, miễn sao vui vẻ là được. Người lớn luôn cấm cản trẻ em bởi họ biết những việc làm kia có thể nguy hiểm đến tính mạng chúng.

Trẻ con luôn đặt ra câu hỏi mỗi lần chúng thắc mắc về điều gì đó. Chúng không thể tư lý giải được vì sao người lớn còn yêu mà lại chia tay? Hay đơn giản vì sao hôm nay ba mẹ giận nhau, ngày mai lại có thể hòa thuận? hay thậm chí là sự cấm cản từ phía người lớn đến tất cả những việc chúng làm. Những lớn lên chúng mới hiểu vì sao người lớn lại làm như vậy. Cũng bởi họ muốn tốt cho chúng ta… Tôi rất tâm đắc với câu nói trong truyện: “Rất may người lớn vẫn ngốc theo kiểu của họ và nhờ vậy bọn tôi vẫn hạnh phúc có mặt trên cõi đời này”. Trên cõi đời này không có bất cứ bố mẹ nào muốn đánh hay mắng con của mình, họ luôn yêu thương và muốn tốt cho chúng. Nhưng ông bà ta có câu “Thương con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho ngào” dù bằng cách này hay cách khác họ vẫn muốn trẻ con được sinh ra và lớn lên một cách hồn nhiên.

Các bạn và tôi cũng đều thế thôi, nếu bố mẹ chúng ta không nhắm mắt làm ngơ thì chúng ta không thể hồn nhiên theo cách của trẻ con được. Ờ, có lẽ điều đáng kể nhất mà người lớn đóng góp cho cuộc đời chính là họ làm ra trẻ con một cách hồn nhiên! 

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy. Cảm ơn! Cảm ơn người lớn! Cảm ơn vì đã sinh ra chúng ta trên cuộc đời này. Tôi tin rằng tất cả các bạn - những ai sắp có ý định đọc cuốn sách “Cảm ơn người lớn”, sẽ tìm lại những kỷ niệm, những điều ý nghĩa của cuộc sống mà bao lâu nay các bạn đã đánh mất hoặc quên đi và cũng sẽ yêu trân quý chú những điều dạy bảo của bố mẹ giống như Nguyễn Nhật Ánh viết trong câu chuyện của mình. Không phải ai cũng có nguồn cảm hứng đọc sách, bản thân tôi ban đầu dường như không hào hứng đọc sách, nhưng rồi từng ngày những tiết đọc sách tại thư viện trường THPT Phúc Trạch tôi đã dần quen với môi trường đọc sách nơi đây. “Thích đọc sách tức là biết đánh đổi những giờ phút buồn tẻ không thể tránh được trong cuộc đời lấy những giờ phút lý thú” (Môngtexkiơ). Hãy đến đây, chúng ta cùng nhau đọc sách và cùng truyền cảm hứng đến cho mọi người. “Mỗi ngày một cuốn sách” -  Hãy đọc theo cách của mình, điều bổ ích vẫn luôn chờ ta phía trước. 

Bài và ảnh: Cao Đình Dũng - Lớp 11A6

 

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 204
Hôm qua : 291
Tháng 04 : 2.513
Năm 2021 : 12.849